爱吟

唐代 齐己
正堪凝思掩禅扃,又被诗魔恼竺卿。偶凭窗扉从落照, 不眠风雪到残更。皎然未必迷前习,支遁宁非悟后生。 传写会逢精鉴者,也应知是咏闲情。
zhèng kān níng yǎn chán jiōng   yòu bèi shī nǎo zhú qīng ǒu píng chuāng fēi cóng luò zhào  
mián fēng xuě dào cán gēng jiǎo rán wèi qián   zhī dùn níng fēi hòu shēng
chuán xiě huì féng jīng jiàn zhě   yīng zhī shì yǒng xián qíng