爱雪歌

宋代 范成大
平生爱雪如子猷,江湖乘兴常泛舟。 长篙斫冰阴火迸,玉板破碎凝不流。 淙琤大响出船底,两舷戛击锵鸣球。 棹夫披蓑舞白凤,滩子挽繂拖素虯。 四开篷窗爱清供,风卷花絮飞来稠。 飘飘著衣宝唾住,片片入酒春酥浮。 醉中榜入玉烟去,耳热不管寒飕飕。 大千空蒙到何许?日暮未肯回船头。 夜深冻合随处泊,歌呼达晓鱼龙愁。 明朝掬雪颒且漱,挥毫落纸云烟遒。 新诗往往成故事,至今句法留沧洲。 推迁华年弦柱换,俯仰归鬓塘蒲秋。 晓衾闻雪亦健起,径欲一棹追昔游。 毡衫胖肛束浑脱,絮帽匼匝蒙兜鍪。 十步出门九步坐,儿女遮说相苛留。 谓言此是少年事,岁晚户牖当绸缪。 万景无穷鼎鼎至,百年有限垂垂休。 梦随落雁堕沙嘴,愁对饥鸱蹲瓦沟。 重寻胜践可复许,且挹清寒揩病眸。 须臾未遽妨性命,呼童尽卷风帘钩。
píng shēng ài xuě yóu   jiāng chéng xìng cháng fàn zhōu
zhǎng gāo zhuó bīng yīn huǒ bèng   bǎn suì níng liú
cóng chēng xiǎng chū chuán   liǎng xián jiá qiāng míng qiú
zhào suō bái fèng   tān zi wǎn tuō qiú
kāi péng chuāng ài qīng gòng   fēng juǎn huā fēi lái chóu
piāo piāo zhù bǎo tuò zhù   piàn piàn jiǔ chūn
zuì zhōng bǎng yān   ěr guǎn hán sōu sōu
qiān kōng méng dào   wèi kěn huí chuán tóu
shēn dòng suí chù   xiǎo lóng chóu
míng cháo xuě huì qiě shù   huī háo luò zhǐ yún yān qiú
xīn shī wǎng wǎng chéng shì   zhì jīn liú cāng zhōu
tuī qiān huá nián xián zhù huàn   yǎng guī bìn táng qiū
xiǎo qīn wén xuě jiàn   jìng zhào zhuī yóu
zhān shān pàng gāng shù hún tuō   mào méng dōu móu
shí chū mén jiǔ zuò   ér zhē shuō xiāng liú
wèi yán shì shào nián shì   suì wǎn yǒu dāng chóu móu
wàn jǐng qióng dǐng dǐng zhì   bǎi nián yǒu xiàn chuí chuí xiū
mèng suí luò yàn duò shā zuǐ   chóu duì chī dūn gōu
zhòng xún shèng jiàn   qiě qīng hán kāi bìng móu
wèi fáng xìng mìng   tóng jǐn juǎn fēng lián gōu