哀贤亭

宋代 王安石
黄鸟哀子车,强埋非天为。 天夺不待老,还能使人悲。 马侯东南秀,鞭策要路驰。 归骨万里州,乃当强壮时。 墓门闭空原,白日无履綦。 苍苍柏与松,浩浩山风吹。 我初羞夷吾,鲍叔亦我知。 终欲往一恸,咏言慰孤嫠。
huáng niǎo āi chē   qiáng mái fēi tiān wèi  
tiān duó dài lǎo   hái néng shǐ 使 rén bēi  
hóu dōng nán xiù   biān yào chí  
guī wàn zhōu   nǎi dāng qiáng zhuàng shí  
mén kōng yuán   bái  
cāng cāng bǎi sōng   hào hào shān fēng chuī  
chū xiū   bào shū zhī  
zhōng wǎng tòng   yǒng yán wèi