哀弦篇三首 其一

清代 缪重熙
入世匆匆卅四年,如何痼疾竟缠绵。忘忧有草难消病,起死无医祇费钱。 身后俗情曾预烛,宵来梦兆已先传。可怜撒手垂危际,犹恋高堂涕泗涟。
shì cōng cōng nián   jìng chán mián wàng yōu yǒu cǎo nán xiāo bìng   fèi qián
shēn hòu qíng céng zhú   xiāo lái mèng zhào xiān chuán lián shǒu chuí wēi   yóu liàn gāo táng lián