哀王孙

明代 释函可
哀草无根疾风吹,王孙不归辱涂泥。头白老妻无完衣,鸳鸯到死犹双飞。 自言有子长须髭,垂暮泣血生别离。今我若此子乌知,骨肉冻折命如丝。 左手执瓢右枯枝,此即二人送老儿。
āi cǎo gēn fēng chuī   wáng sūn guī tóu bái lǎo wán   yuān yāng dào yóu shuāng fēi
yán yǒu cháng   chuí xuè shēng bié jīn ruò zi zhī   ròu dòng zhé mìng
zuǒ shǒu zhí piáo yòu zhī   èr rén sòng lǎo ér