爱石为达官索去诗以送之

清代 成鹫
昔有拂袖人,遗我袖中石。盈袖琥珀光,出袖鹅黄色。 浣手方拜嘉,肃客虚前席。馀生久索居,介友来三益。 静贮称幽閒,谛观永无射。尘根渐以空,面目差可识。 鬼斧斲嶙峋,蜂房攒薄蚀。嵚岑嵌太虚,磊砢削绝壁。 月落天根净,水清云脚直。点缀石蒲清,掩映山烟碧。 愿从生公游,顽心契禅寂。愿上米家船,奇形慊坚癖。 不愿随女娲,补天效神力。不愿逢五丁,凿山启蚕僰。 不愿宋人愚,燕石徒衒饰。不愿卞生痴,怀宝自贻戚。 相期携手归,劳生谢形役。胡然中道捐,飙风来自北。 家无担石储,门有车马客。儿童少所见,惊趋迎棨戟。 鸡犬少所见,飞走遵蓬棘。枯禅正下床,自蹑双蜡屐。 左手结绳枢,右手招良觌。珍重谷城公,韬光倚檐隙。 焉知排闼人,乃是朝天客。入门周四顾,注目中唐甓。 问客何所来,问客何所索。客言来所来,客言索所索。 私赏顽石顽,请以金钱易。野人不识钱,惟知畏三尺。 仓皇违古欢,缱绻不能释。良晤难久淹,前期宁再得。 陈迹当乖分,神交讵悬隔。君心如我心,与运随转侧。 磨涅防磷缁,永言保坚白。
yǒu xiù rén   xiù zhōng shí yíng xiù guāng chū   xiù é huáng    
huàn shǒu fāng bài jiā   qián shēng jiǔ suǒ jiè   yǒu lái sān    
jìng zhù chēng yōu xián   guān yǒng chén gēn jiàn kōng miàn   chā shí    
guǐ zhuó lín xún   fēng fáng zǎn báo shí qīn cén qiàn tài lěi   luǒ xuē jué    
yuè luò tiān gēn jìng   shuǐ qīng yún jiǎo zhí diǎn zhuì shí qīng yǎn   yìng shān yān    
yuàn cóng shēng gōng yóu   wán xīn chán yuàn shàng jiā chuán   xíng qiàn jiān    
yuàn suí   tiān xiào shén yuàn féng dīng záo   shān cán    
yuàn sòng rén   yān shí xuàn shì yuàn biàn shēng chī huái   bǎo 怀    
xiāng xié shǒu guī   láo shēng xiè xíng rán zhōng dào juān biāo   fēng lái běi    
jiā dàn shí chǔ   mén yǒu chē ér tóng shǎo suǒ jiàn jīng   yíng    
quǎn shǎo suǒ jiàn   fēi zǒu zūn péng chán zhèng xià chuáng   niè shuāng    
zuǒ shǒu jié shéng shū   yòu shǒu zhāo liáng zhēn zhòng chéng gōng tāo   guāng yán    
yān zhī pái rén   nǎi shì cháo tiān mén zhōu zhù   zhōng táng    
wèn suǒ lái   wèn suǒ suǒ yán lái suǒ lái   yán suǒ suǒ suǒ    
shǎng wán shí wán   qǐng jīn qián rén shí qián wéi   zhī wèi sān chǐ    
cāng huáng wéi huān   qiǎn quǎn néng shì liáng nán jiǔ yān qián   níng zài    
chén dāng guāi fēn   shén jiāo xuán jūn xīn xīn   yùn suí zhuǎn    
niè fáng lín   yǒng yán bǎo jiān bái