哀山民

宋代 赵师秀
忆君初病时,仓皇造君榻。 知为寒所中,胫痹连左胛。 蒋子丹有神,三日能屈伸。 五日扶杖立,十日行逡巡。 于时数相见,谈娱靡曾倦。 啜茶犹满瓯,改诗忽盈卷。 君亦疑勿药,春和可为乐。 仙家桃最红,同践天台约。 多愁积如山,令君心不闲。 残疴故未去,涩啬肠腑间。 岳僧有烈剂,倒箧得馀惠。 服之汗翻浆,事与东流逝。 啼妻无完裙,弱子犹哀麕。 诗人例穷苦,穷死更怜君。 君如三秋草,不见一日好。 根荄霜霰侵,萎绝嗟何早。 哭君日无光,思君月照床。 犹疑君不死,猛省欲颠狂。 昨者君未疾,相过不论日。 晴窗春翦蒲,寒炉夜煨栗。 石阶苔藓中,犹有旧行踪。 忧心不能寐,无梦得相逢。 君诗如贾岛,劲笔斡天巧。 昔为人所称,今为人所宝。 石峰云有地,葬从朋友议。 须求侍郎铭,难见山民字。 平生翁与徐,南去久无书。 不知闻信后,涕泪当何如。 写池烟水暮,宛是西川路。 虚言楚客招,终感向生赋。
jūn chū bìng shí   cāng huáng zào jūn
zhī wèi hán suǒ zhōng   jìng lián zuǒ jiǎ
jiǎng zi dān yǒu shén   sān néng shēn
zhàng   shí xíng qūn xún
shí shù xiāng jiàn   tán céng juàn
chuài chá yóu mǎn ōu   gǎi shī yíng juǎn
jūn yào   chūn wéi
xiān jiā táo zuì hóng   tóng jiàn tiān tāi yuē
duō chóu shān   lìng jūn xīn xián
cán wèi   cháng jiān
yuè sēng yǒu liè   dǎo qiè huì
zhī hàn fān jiāng   shì dōng liú shì
wán qún   ruò yóu āi jūn
shī rén qióng   qióng gèng lián jūn
jūn sān qiū cǎo   jiàn hǎo
gēn gāi shuāng xiàn qīn   wěi jué jiē zǎo
jūn guāng   jūn yuè zhào chuáng
yóu jūn   měng xǐng diān kuáng
zuó zhě jūn wèi   xiāng guò lùn
qíng chuāng chūn jiǎn   hán wēi
shí jiē tái xiǎn zhōng   yóu yǒu jiù xíng zōng
yōu xīn néng mèi   mèng xiāng féng
jūn shī jiǎ dǎo   jìn tiān qiǎo
wéi rén suǒ chēng   jīn wéi rén suǒ bǎo
shí fēng yún yǒu   zàng cóng péng you
qiú shì láng míng   nán jiàn shān mín
píng shēng wēng   nán jiǔ shū
zhī wén xìn hòu   lèi dāng
xiě chí yān shuǐ   wǎn shì 西 chuān
yán chǔ zhāo   zhōng gǎn xiàng shēng