爱日

宋代 王安石
雁生阴沙春,冬息阳海澨。 冥冥取南北,岂以食为累。 咨予愁病躯,朴鄙人所戏。 无人治时难,量力当自弃。 岂知塞上霜,飘然亦何事。 高堂已白发,爱日负明义。 悲风吹平原,秣马聊一愒。 含怀孰与语,仰屋思汉喟。 孟母知身从,莱妻耻人制。 一肉傥易谋,万锺非得计。
yàn shēng yīn shā chūn   dōng yáng hǎi shì
míng míng nán běi   shí wèi lèi
chóu bìng   piáo rén suǒ
rén zhì shí nán   liàng dāng
zhī sāi shàng shuāng   piāo rán shì
gāo táng bái   ài míng
bēi fēng chuī píng yuán   liáo kài
hán huái 怀 shú   yǎng hàn kuì
mèng zhī shēn cóng   lái chǐ rén zhì
ròu tǎng móu   wàn zhōng fēi děi