哀毗陵

宋代 梁栋
荆溪水腥泊船早,落日无人行古道。 髑髅有眼不识春,东风吹出青青草。 荒基犹认是人家,败栅曾将当城堡。 当时压境兵百万,不脱靴尖堪蹴倒。 短兵相接逾四旬,毒手尊拳日攻计。 内储外援可消沈,一缕人心坚自保。 孤臣可守土性命,赤子效死涂肝脑。 朝迁有爵愧降附,幽壤无恩泽枯槁。 愿笺司命录英雄,收拾忠魂畀穹昊。
jīng shuǐ xīng chuán zǎo   luò rén xíng dào  
lóu yǒu yǎn shí chūn   dōng fēng chuī chū qīng qīng cǎo  
huāng yóu rèn shì rén jiā   bài zhà céng jiāng dāng chéng bǎo  
dāng shí jìng bīng bǎi wàn   tuō xuē jiān kān dào  
duǎn bīng xiāng jiē xún   shǒu zūn quán gōng  
nèi chǔ wài yuán xiāo shěn   rén xīn jiān bǎo  
chén shǒu xìng mìng   chì xiào gān nǎo  
cháo qiān yǒu jué kuì jiàng   yōu rǎng ēn gǎo  
yuàn jiān mìng yīng xióng   shōu shí zhōng hún qióng hào