哀矜

近现代 程滨
钧天日月食成阴,剩有黄藤细细斟。身逐溷花谁欲涤,梦黏泥絮杳难寻。 笔端秦隶成章草,弦底京腔易苦吟。偶向人间开醉眼,山河无处不哀矜。
jūn tiān yuè shí chéng yīn   shèng yǒu huáng téng zhēn shēn zhú hùn huā shuí   mèng nián yǎo nán xún
duān qín chéng zhāng cǎo   xián jīng qiāng yín ǒu xiàng rén jiān kāi zuì yǎn   shān chǔ āi jīn