爱鹤为海虞曹舜祥赋

明代 顾清
青田双白鹤,脱略尘凡姿。东海有逸民,心赏同幽奇。 天质不自媚,野情谅难羁。逍遥云海间,永与鸡群辞。 鹤也诚可人,爱鹤人可知。人有异于鹤,贾鞭眩黄栀。 骎寻不自觉,沦没共污缁。君子拟鸾凤,憸壬乃鸮鸱。 我歌爱鹤篇,继彼乘轩词。
qīng tián shuāng bái   tuō lüè chén fán 姿 dōng hǎi yǒu mín   xīn shǎng tóng yōu
tiān zhì mèi   qíng liàng nán xiāo yáo yún hǎi jiān   yǒng qún
chéng rén   ài rén zhī rén yǒu   jiǎ biān xuàn huáng zhī
qīn xún jué   lún gòng jūn zi luán fèng   xiān rén nǎi xiāo chī
ài piān   chéng xuān