哀孤鸫

宋代 曹勋
哀孤鸿,孤鸿杳何所。 坚冰合洞庭,积雪满南楚。 吊影破寒空,凄凉宿烟雨。 上林衰草暗池塘,衡岳居人杂豺虎。 县官下诏收箭工,缯缴高张求劲羽。 稻粱粒粒心输军,饮啄号呼困秋浦。 至今燕代满胡儿,每欲归飞畏弓弩。 畏弓弩,谁能为我驱胡虏。 胡虏驱除汉道昌,一身虽困忘辛苦。
āi hóng 鸿   hóng 鸿 yǎo suǒ  
jiān bīng dòng tíng   xuě mǎn nán chǔ  
diào yǐng hán kōng   liáng 宿 yān  
shàng lín shuāi cǎo àn chí táng   héng yuè rén chái  
xiàn guān xià zhào shōu jiàn gōng   zēng jiǎo gāo zhāng qiú jìn  
dào liáng xīn shū jūn   yǐn zhuó hào kùn qiū  
zhì jīn yàn dài mǎn ér   měi guī fēi wèi gōng  
wèi gōng   shuí néng wéi  
chú hàn dào chāng   shēn suī kùn wàng xīn