族侄孫子榮之子神童顏老不幸短命而死哭之不

宋代 戴復古
亘古英靈在,顏回有後身。 年才十三歲,才過萬千人。 學到由天悟,文高見理真。 再生仍再夭,無路問鴻鈞。
gèn yīng líng zài   yán huí yǒu hòu shēn
nián cái shí sān suì   cái guò wàn qiān rén
xué dào yóu tiān   wén gāo jiàn zhēn
zài shēng réng zài yāo   wèn hóng jūn