左原詩三十二首 其二十五 嘶水澗
嶺頭寒澗遠無聲,夜靜風恬忽自鳴。山水有靈人不識,老農常用卜陰晴。
lǐng
嶺
tóu
頭
hán
寒
jiàn
澗
yuǎn
遠
wú
無
shēng
聲
,
yè
夜
jìng
靜
fēng
風
tián
恬
hū
忽
zì
自
míng
鳴
。
。
shān
山
shuǐ
水
yǒu
有
líng
靈
rén
人
bù
不
shí
識
,
lǎo
老
nóng
農
cháng
常
yòng
用
bo
卜
yīn
陰
qíng
晴
。
。