昨夜書懷將行,且書且賦,因成十二韻

元代 范梈
鉅海截上國,危星轉清旻。去來抵二極,俯仰適周晨。 往鶻無遺影,潛魚有縱鱗。勁風山葉碎,濃露草根勻。 卓彼趙李輩,郁為唐宋臣。忤恩非棄置,知命有高屯。 妙句鏗金石,荒台蔓蒸薪。憑高重回首,懷古獨傷神。 記別玉堂夜,來尋丹灶春。常恐學仙侶,亦猶辟世民。 蓬萊雖異塢,即此是通津。
hǎi jié shàng guó   wēi xīng zhuǎn qīng mín lái èr   yǎng shì zhōu chén
wǎng yǐng   qián yǒu zòng lín jìng fēng shān suì   nóng cǎo gēn yún
zhuó zhào bèi   wèi táng sòng chén ēn fēi zhì   zhī mìng yǒu gāo tún
miào kēng jīn shí   huāng tái màn zhēng xīn píng gāo chóng huí shǒu   huái shāng shén
bié táng   lái xún dān zào chūn cháng kǒng xué xiān   yóu shì mín
péng lái suī   shì tōng jīn