作《女兒曲》至楊鵑死,悲不能制,賦此自解

近現代 盧青山
秋風迫人急,疏窗不能堵。蟲屍逢秋凋,窗下陳栩栩。 作文風窗間,夜氣秋滿楮。棖觸中心秋,忍更向紙吐? 楊鵑秋中亡,獨吊蕭秋樹;楊風待深秋,欲與姊共赴; 此時楊雨狀,淒若秋中雨。一管無情竹,貯秋竟如許。 昔作《女兒曲》,妄膽真乳虎。一字不能安,乃冀傳千古。 兩載囚首面,獨坐秋齋苦。秋心瀉不盡,拽秋更悲語。 五年轉冬夏,捉筆重綴補。猶有慘怛衷,舂胸如濤怒。 問心究何物,莫竟為秋府。推椅出柴扉,避此秋心走。 不見滿天秋,蒼茫迷后土。
qiū fēng rén   shū chuāng néng chóng shī féng qiū diāo   chuāng xià chén
zuò wén fēng chuāng jiān   qiū mǎn 滿 chǔ chéng chù zhōng xīn qiū   rěn gèng xiàng zhǐ  
yáng juān qiū zhōng wáng   diào xiāo qiū shù   yáng fēng dài shēn qiū   gòng  
shí yáng zhuàng   ruò qiū zhōng guǎn qíng zhú   zhù qiū jìng
zuò ér 》,   wàng dǎn zhēn néng ān   nǎi chuán qiān
liǎng zài qiú shǒu miàn   zuò qiū zhāi qiū xīn xiè jìn   zhuāi qiū gèng bēi
nián zhuǎn dōng xià   zhuō zhòng zhuì yóu yǒu cǎn zhōng   chōng xiōng tāo
wèn xīn jiū   jìng wèi qiū tuī chū chái fēi   qiū xīn zǒu
jiàn mǎn 滿 tiān qiū   cāng máng hòu