坐禪銘

唐代 大義
參禪學道幾般樣,要在當人能擇上。莫只忘形與死心,此個難醫病最深。 直須坐究探淵源,此道古今天下傳。正坐端然如泰山,巍巍不要守空閒。 直須提起吹毛利,要剖西來第一義。瞠卻眼兮剔起眉,反覆看渠渠是誰。 還如捉賊須見贓,不怕賊理深處藏。有智捉獲剎那頃,無智經年不見影。 深嗟兀坐常如死,千年萬歲只如此。若將此等當禪宗,拈花微笑喪家風。 黑山下坐死水浸,大地漫漫如何禁。若是鐵眼銅睛漢,把手心頭能自判。 直須著到悟為期,哮吼一聲獅子兒。君不見磨磚作鏡喻有由,車不行兮在打牛。 又不見岩前湛水萬丈清,沈沈寂寂杳無聲。一朝魚龍來攪動,波翻浪涌真堪重。 譬如靜坐不用工,何年及第悟心空?急下手兮高著眼,管取今生教了辦。 若還默默恣如愚,知君未解作工夫。抖擻精神著意看,無形無影悟不難。 此是十分真用意,勇猛丈夫卻須記。切莫聽道不須參,古聖孜孜為指南。 雖然舊閣閒田地,一度贏來得也未。要識坐禪不動尊,風行草偃悉皆論。 而今四海清如鏡,頭頭物物皆吾聽。長短方圓只自知,從來絲髮不曾移。 若問坐禪成底事,日出東方夜落西。
cān chán xué dào bān yàng   yào zài dāng rén néng shàng zhǐ wàng xíng xīn   nán bìng zuì shēn    
zhí zuò jiū tàn yuān yuán   dào jīn tiān xià chuán zhèng zuò duān rán tài shān wēi   wēi yào shǒu kòng xián    
zhí chuī máo   yào pōu 西 lái chēng què yǎn méi fǎn   kàn shì shuí    
hái zhuō zéi jiàn zāng   zéi shēn chù cáng yǒu zhì zhuō huò chà qǐng   zhì jīng nián jiàn yǐng    
shēn jiē zuò cháng   qiān nián wàn suì zhī ruò jiāng děng dāng chán zōng niān   huā wēi xiào sàng jiā fēng    
hēi shān xià zuò shuǐ jìn   màn màn jìn ruò shì tiě yǎn tóng jīng hàn   shǒu xīn tóu néng pàn    
zhí zhù dào wéi   xiāo hǒu shēng shī er jūn jiàn zhuān zuò jìng yǒu yóu chē   xíng zài niú    
yòu jiàn yán qián zhàn shuǐ wàn zhàng qīng   shěn shěn yǎo shēng zhāo lóng lái jiǎo dòng   fān làng yǒng zhēn kān zhòng    
jìng zuò yòng gōng   nián xīn kōng   xià shǒu gāo zhù yǎn   guǎn jīn shēng jiào le bàn  
ruò hái   zhī jūn wèi jiě zuò gōng dǒu sǒu jīng shén zhù kàn   xíng yǐng nán    
shì shí fēn zhēn yòng   yǒng měng zhàng què qiè tīng dào cān   shèng wèi zhǐ nán    
suī rán jiù xián tián   yíng lái de wèi yào shí zuò chán dòng zūn fēng   xíng cǎo yǎn jiē lùn    
ér jīn hǎi qīng jìng   tóu tóu jiē tīng cháng duǎn fāng yuán zhī zhī cóng   lái céng    
ruò wèn zuò chán chéng shì   chū dōng fāng luò 西