坐白雲精舍兼山閣

清代 韓是升
忽從喧囂場,得此清涼境。閣界層岩空,地僻塵跡屏。 乳泉滌煩冤,人心與之靜。坐久骨亦寒,眼合夢都冷。 几榻無纖塵,翠撲松杉影。
cóng xuān xiāo chǎng   qīng liáng jìng jiè céng yán kōng   chén píng    
quán fán yuān   rén xīn zhī jìng zuò jiǔ hán yǎn   mèng dōu lěng    
xiān chén   cuì sōng shān yǐng