尊前

唐代 李建勛
官為將相復何求,世路多端早合休。漸老更知春可惜, 正歡唯怕客難留。雨催草色還依舊,晴放花枝始自由。 莫厭百壺相勸倒,免教無事結閒愁。
guān wèi jiàng xiàng qiú   shì duō duān zǎo xiū jiàn lǎo gēng zhī chūn  
zhèng huān wéi nán liú cuī cǎo hái jiù   qíng fàng huā zhī shǐ yóu
yàn bǎi xiāng quàn dào   miǎn jiào shì jié xián chóu