醉書

宋代 李彭
春風吹草木,苯尊換衰朽。亦復吹我顏,祇覺成老丑。 速呼醒酒水,來袪掃愁帚。遣客我欲眠,深憐柴桑叟。
chūn fēng chuī cǎo   běn zūn huàn shuāi xiǔ chuī yán   jué chéng lǎo chǒu    
xǐng jiǔ shuǐ   lái sǎo chóu zhǒu qiǎn mián shēn   lián chái sāng sǒu