醉書

宋代 陳著
庚寅仲冬之八日,與諸兄弟諸子侄。 濁酒數杯菜一盆,醉後相忘見真實。 誰雲人閒天地窄,但覺物外山林逸。 人生安能皆百年,洪崖浮邱亦浪傳。 妻孥安穩雞犬樂,此外無復有神仙。 甚哉世人不知足,苦積銖縷多買田。 子孫賢否誰能料,近足此身難自保。 舉頭問天天不應,聊向虛空一舒嘯。 得一聚首便為福,得一晌閒真是寶。 但願如安樂窩中長打乖,微醺著面春拍懷。 不願如荷鍤自隨死便埋,以酒為命忘形骸。
gēng yín zhòng dōng zhī   zhū xiōng zhū zhí  
zhuó jiǔ shù bēi cài pén   zuì hòu xiāng wàng jiàn zhēn shí  
shuí yún rén xián tiān zhǎi   dàn jué wài shān lín  
rén shēng ān néng jiē bǎi nián   hóng qiū làng chuán  
ān wěn quǎn   wài yǒu shén xiān  
shén zāi shì rén zhī   zhū duō mǎi tián  
sūn xián fǒu shuí néng liào   jìn shēn nán bǎo  
tóu wèn tiān tiān yīng   liáo xiàng kōng shū xiào  
shǒu biàn 便 wèi   shǎng xián zhēn shi bǎo  
dàn yuàn ān zhōng cháng guāi   wēi xūn zhù miàn chūn pāi huái  
yuàn chā suí biàn 便 mái   jiǔ wéi mìng wàng xíng hái