醉時歌

明代 于謙
酒滿金盆泛綠波,主人半醉朱顏酡。請君且就坐,聽我醉時歌。 人生天地間,一葦浮江河。富貴與功名,倏忽浮雲過。 床頭有酒且須斟,囊里無錢不用尋。錢多自古壞名節,酒量何妨江海深。 劉伶好酒稱世賢,李白騎鯨飛上天。石崇元載極奢侈,至今千載遺腥膻。 勸君滿飲不須辭,萬事由天莫怨咨。蛟龍變化非無日,鴻鵠翱翔自有時。 醉時歌,歌有節。酒闌客散我還醒,卻上高樓對明月。
jiǔ mǎn 滿 jīn pén fàn   zhǔ rén bàn zuì zhū yán tuó qǐng jūn qiě jiù zuò tīng   zuì shí    
rén shēng tiān jiān   wěi jiāng guì gōng míng shū   yún guò    
chuáng tóu yǒu jiǔ qiě zhēn   náng qián yòng xún qián duō huài míng jié jiǔ   liàng fáng jiāng hǎi shēn    
liú líng hǎo jiǔ chēng shì xián   bái jīng fēi shàng tiān shí chóng yuán zài shē chǐ zhì   jīn qiān zǎi xīng shān    
quàn jūn mǎn 滿 yǐn   wàn shì yóu tiān yuàn jiāo lóng biàn huà fēi hóng   áo xiáng yǒu shí    
zuì shí   yǒu jié jiǔ lán sàn hái xǐng què   shàng gāo lóu duì míng yuè