醉樵歌

宋代 張簡
東吳市中逢醉樵,鐵冠欹側發飄蕭。 兩肩矻矻何所負,青松一枝懸酒瓢。 自言華蓋峰頭住,足跡踏遍人間路。 學書學劍總不成,惟有飲酒得真趣。 管樂本是王霸才,松喬自有煙霞具。 手持昆崗白玉斧,曾向月里砍桂樹。 月里仙人不我嗔,特令下飲洞庭春。 興來一吸海水盡,卻把珊瑚樵作薪。 醒時邂逅逢王質,石上看棋黃鵠立。 斧柯爛盡不成仙,不如一醉三千日。 於今老去名空在,處處題詩償酒債。 淋漓醉墨落人間,夜夜風雷起光怪。
dōng shì zhōng féng zuì qiáo   tiě guān piāo xiāo  
liǎng jiān suǒ   qīng sōng zhī xuán jiǔ piáo  
yán huá gài fēng tóu zhù   biàn rén jiān  
xué shū xué jiàn zǒng chéng   wéi yǒu yǐn jiǔ zhēn  
guǎn yuè běn shì wáng cái   sōng qiáo yǒu yān xiá  
shǒu chí kūn gǎng bái   céng xiàng yuè kǎn guì shù  
yuè xiān rén chēn   lìng xià yǐn dòng tíng chūn  
xīng lái hǎi shuǐ jǐn   què shān qiáo zuò xīn  
xǐng shí xiè hòu féng wáng zhì   shí shàng kàn huáng  
làn jǐn chéng xiān   zuì sān qiān  
jīn lǎo míng kōng zài   chù chù shī cháng jiǔ zhài  
lín zuì luò rén jiān   fēng léi guāng guài