醉落魄/一斛珠

宋代 韓淲
風高木落。壯心萬里空回薄。振衣待把塵埃濯。聲里斜陽,孤起戍樓角。人生誰會誰為錯。年來但覺多離索。黃花照地渾開卻。華發如斯,同和醉落魄。
fēng gāo luò zhuàng xīn wàn kōng huí báo zhèn dài chén āi zhuó shēng xié yáng   shù lóu jiǎo rén shēng shuí huì shuí wèi cuò nián lái dàn jué duō suǒ huáng huā zhào hún kāi què huá   tóng zuì luò tuò