醉落魄/一斛珠

宋代 王仲甫
醉醒醒醉。憑君會取皆滋味。濃斟琥珀香浮蟻。一入愁腸,便有陽春意。須將席幕為天地。歌前起舞花前睡。從他兀兀陶陶里。猶勝醒醒,惹得閒憔悴。
zuì xǐng xǐng zuì píng jūn huì jiē wèi nóng zhēn xiāng chóu cháng   biàn 便 yǒu yáng chūn jiāng wèi tiān qián huā qián shuì cóng táo táo yóu shèng xǐng xǐng   xián qiáo cuì