醉落魄
東風太惡,夜來盡把花吹落。餘寒燕子烏衣薄,對語空梁,似嘆人離索。
江山滿眼今非昨,無情芳草年年綠。霧雲不見遼東鶴,野鳥聲聲,只叫思歸樂。
dōng
東
fēng
風
tài
太
è
惡
,
yè
夜
lái
來
jǐn
盡
bǎ
把
huā
花
chuī
吹
luò
落
yú
。
hán
餘
yàn
寒
zi
燕
wū
子
yī
烏
báo
衣
duì
薄
,
yǔ
對
kōng
語
liáng
空
shì
梁
,
tàn
似
rén
嘆
lí
人
suǒ
離
索
。
jiāng
江
shān
山
mǎn
滿
yǎn
眼
jīn
今
fēi
非
zuó
昨
,
wú
無
qíng
情
fāng
芳
cǎo
草
nián
年
nián
年
lǜ
綠
wù
。
yún
霧
bú
雲
jiàn
不
liáo
見
dōng
遼
hè
東
yě
鶴
,
niǎo
野
shēng
鳥
shēng
聲
zhǐ
聲
,
jiào
只
sī
叫
guī
思
lè
歸
樂
。