醉落魄

宋代 張掄
秋高氣肅。西風又拂盈盈菊。挼金弄玉香芬馥。桃李雖繁,其奈太粗俗。 淵明雅興誰能續。東籬千古遺高躅。人生所貴無拘束。且采芳英,瀲灩泛_醁。
qiū gāo 西 fēng yòu yíng yíng ruá jīn nòng xiāng fēn táo suī fán   nài tài
yuān míng xìng shuí néng dōng qiān gāo zhú rén shēng suǒ guì shù qiě cǎi fāng yīng   liàn yàn fàn   _