醉落魄

宋代 呂渭老
明窗讀《易》。時才人地俱超軼。偶然一墮槐安國。說利談功,這事怎休得。 何時置酒圖書室。揮弦目送西飛翼。夜來已覺春篘溢。月影三人,一醉舊相識。
míng chuāng 》。 shí cái rén chāo ǒu rán duò huái ān guó shuō tán gōng   zhè shì zěn xiū de
shí zhì jiǔ shū shì huī xián sòng 西 fēi lái jué chūn chōu yuè yǐng sān rén   zuì jiù xiāng shí