醉花陰  夏日

明代 劉基
溽暑炊人肌骨軟,夢繞南柯遠。驚起卻依然,碧樹連天,風雨溪山晚。 人閒巳自成疏懶,事往誰能挽。去去紫芝翁,白石清泉,日夜青苔滿。
shǔ chuī rén ruǎn   mèng rào nán yuǎn jīng què rán   shù lián tiān   fēng shān wǎn
rén xián chéng shū lǎn   shì wǎng shuí néng wǎn zhī wēng   bái shí qīng quán   qīng tái mǎn 滿