醉花陰•和漱玉詞,同阮亭作

清代 彭孫遹
花影枝枝搖午晝。桂炷銷獅獸。愁病怯登高,幾陣西風,吹得羅裳透。 闌干星月三更後。玉露沾香袖。心事寄誰行,約略腰身,轉覺秋來瘦。
huā yǐng zhī zhī yáo zhòu guì zhù xiāo shī shòu chóu bìng qiè dēng gāo zhèn   fēng chuī 西   luó cháng tòu      
lán gān xīng yuè sān gēng hòu zhān xiāng xiù xīn shì shuí xíng yuē lüè   yāo shēn zhuǎn jué   qiū lái shòu