醉花陰 賦瞿園秋色分題得剪秋羅

清代 鄭文焯
織盡吳雲愁暗醒。薄袖吹香冷。夢老漢宮秋,一片殘霞,又散江南錦。 紅窗刀尺催霜緊。坐晚妝涼靚。莫問浣紗人,淚粉悽迷,濕透西風影。
zhī jǐn yún chóu àn xǐng báo xiù chuī xiāng lěng mèng lǎo hàn gōng qiū piàn   cán xiá yòu sàn   jiāng nán jǐn      
hóng chuāng dāo chǐ cuī shuāng jǐn zuò wǎn zhuāng liáng jìng wèn huàn shā rén lèi fěn   shī tòu   fēng yǐng 西