醉花陰

宋代 楊無咎
捧杯不管餘酲惡。玉腕寬金約。宛轉一聲清,戛玉敲冰,渾勝鳴弦索。 朱唇淺破桃花萼。重注鸕鶿杓。夜永醉歸來,細想羅襟,猶有梁塵落。
pěng bēi guǎn chéng è wàn kuān jīn yuē wǎn zhuǎn shēng qīng   jiá qiāo bīng   hún shèng míng xián suǒ
zhū chún qiǎn táo huā è zhòng zhù 鶿 biāo yǒng zuì guī lái   xiǎng luó jīn   yóu yǒu liáng chén luò