醉花陰

宋代 王庭
月娥昨夜江頭過。把素衫揉破。冷逐曉雲歸,留與東風,吹作千千朵。 雲殘香瘦春猶可。玉笛愁無那。倚著畫樓人,且莫教他,吹動些兒個。
yuè é zuó jiāng tóu guò shān róu lěng zhú xiǎo yún guī   liú dōng fēng   chuī zuò qiān qiān duǒ
yún cán xiāng shòu chūn yóu chóu zhù huà lóu rén   qiě jiào   chuī dòng xiē ér