醉花陰

宋代 楊無咎
淋漓盡日黃梅雨。斷送春光暮。目斷向高樓,持酒停歌,無計留春住。 撲人飛絮渾無數。總是添愁緒。回首問春風,爭得春愁,也解隨春去。
lín jìn huáng méi duàn sòng chūn guāng duàn xiàng gāo lóu   chí jiǔ tíng   liú chūn zhù
rén fēi hún shù zǒng shì tiān chóu huí shǒu wèn chūn fēng   zhēng de chūn chóu   jiě suí chūn