醉後寄山中友人

唐代 於鵠
昨日山家春酒濃,野人相勸久從容。獨憶卸冠眠細草, 不知誰送出深松。都忘醉後逢廉度,不省歸時見魯恭。 知己尚嫌身酩酊,路人應恐笑龍鍾。
zuó shān jiā chūn jiǔ nóng   rén xiàng quàn jiǔ cóng róng xiè guān mián cǎo  
zhī shuí sòng chū shēn sōng dōu wàng zuì hòu féng lián   xǐng guī shí jiàn gōng
zhī shàng xián shēn mǐng dǐng   rén yīng kǒng xiào lóng zhōng