醉歌行

唐代 杜甫
陸機二十作文賦,汝更小年能綴文。總角草書又神速, 世上兒子徒紛紛。驊騮作駒已汗血,鷙鳥舉翮連青雲。 詞源倒流三峽水,筆陣獨掃千人軍。只今年才十六七, 射策君門期第一。舊穿楊葉真自知,暫蹶霜蹄未為失。 偶然擢秀非難取,會是排風有毛質。汝身已見唾成珠, 汝伯何由發如漆。春光澹沱秦東亭,渚蒲牙白水荇青。 風吹客衣日杲杲,樹攪離思花冥冥。酒盡沙頭雙玉瓶, 眾賓皆醉我獨醒。乃知貧賤別更苦,吞聲躑躅涕淚零。
èr shí zuò wén   gèng xiǎo nián néng zhuì wén zǒng jiǎo cǎo shū yòu shén  
shì shàng ér zi fēn fēn huá liú zuò hàn xuè   zhì niǎo lián qīng yún
yuán dào liú sān xiá shuǐ   zhèn sǎo qiān rén jūn zhī jīn nián cái shí liù  
shè jūn mén jiù chuān 穿 yáng zhēn zhī   zàn jué shuāng wèi wèi shī
ǒu rán zhuó xiù fēi nàn   huì shì pái fēng yǒu máo zhì shēn jiàn tuò chéng zhū  
yóu chūn guāng dàn tuó qín dōng tíng   zhǔ bái shuǐ xìng qīng
fēng chuī gǎo gǎo   shù jiǎo huā míng míng jiǔ jǐn shā tóu shuāng píng  
zhòng bīn jiē zuì xǐng nǎi zhī pín jiàn bié gèng   tūn shēng zhí zhú lèi líng