醉歌

宋代 陸游
卻日莫揮戈,君當聽我歌。 花殘狂有限,酒熟悶無多。 生理憑長鑱,幽情寄短蓑。 江湖秋萬里,未死且婆娑。
què huī   jūn dāng tīng
huā cán kuáng yǒu xiàn   jiǔ shú mèn duō
shēng píng zhǎng chán   yōu qíng duǎn suō
jiāng qiū wàn   wèi qiě suō