醉歌

宋代 方岳
勸君且盡一杯酒,身外無窮莫問口。近聞誰直白玉堂,或傳某佩黃金斗。 與君何干,於我奚有。不如雨話耕夫,煙呼釣叟。問竹活無,看梅開否。 天下事自有夔龍人,山中居只堪麋鹿友。乾坤蕩蕩呼不聞,今古茫茫骨俱朽。 雞催晨,兔沒酉,春風來時又花柳。不知柳今幾青花幾紅,但見吾人成老丑。 吾欲採薇西山,播谷南畝,吾牛雖健吾衰久。只可茅柴火酒醉幾觴,村田樂詩吟數首。 不然空山寂寂白晝長,閒殺一雙無用手。
quàn jūn qiě jǐn bēi jiǔ   shēn wài qióng wèn kǒu jìn wén shuí zhí bái táng huò   chuán mǒu pèi huáng jīn dòu    
jūn gān   yǒu huà gēng yān   diào sǒu wèn zhú huó kàn méi   kāi fǒu      
tiān xià shì yǒu kuí lóng rén   shān zhōng zhǐ kān 鹿 yǒu qián kūn dàng dàng wén jīn   máng máng xiǔ    
cuī chén   méi yǒu   chūn fēng lái shí yòu huā liǔ zhī liǔ jīn qīng huā hóng dàn   jiàn rén chéng lǎo chǒu    
cǎi wēi 西 shān   nán   niú suī jiàn shuāi jiǔ zhǐ máo chái huo jiǔ zuì shāng cūn   tián shī yín shù shǒu    
rán kōng shān bái zhòu zhǎng   xián shā shuāng yòng shǒu