最高樓 又前韻

元代 劉敏中
江風遠,吹皺翠羅漪。山繞似重圍。連延花枝香成陣,坡陀壠畝綠如畦。箇中間,吾受者,一塵兮。君不見花間偏愛月。又不見山陰偏喜雪。搴杜若,載辛夷。東籬日落悠然坐,舞雩春暖詠而歌。此何人,千萬古,
jiāng fēng yuǎn   chuī zhòu cuì luó shān rào shì chóng wéi lián yán huā zhī xiāng chéng zhèn tuó   lǒng zhōng jiān shòu zhě   chén   jūn jiàn huā jiān piān ài yuè yòu jiàn shān yīn piān xuě qiān ruò zài xīn dōng   luò yōu rán zuò chūn nuǎn yǒng ér   rén qiān wàn