最高樓 九日

元代 薛昂夫
登高懶,且平地過重陽。風雨又何妨。問牛山悲淚又何苦,龍山佳會又何狂。笑淵明,便歸去,又何忙。也休說、玉堂金馬樂。也休說、花與酒,一般香。西風莫放秋容老,時時留待客徜徉。便百年,渾是醉,幾千
dēng gāo lǎn   qiě píng guò chóng yáng fēng yòu fáng wèn niú shān bēi lèi yòu lóng shān   jiā huì yòu kuáng xiào yuān míng biàn guī   yòu 便 máng   xiū shuō táng jīn xiū shuō huā jiǔ bān xiāng fēng fàng   qiū róng lǎo shí shí 西 liú dài cháng yáng biàn   bǎi nián hún shì zuì qiān     便