最高樓(別妓王幼玉)

宋代 柳富
人間最苦,最苦是分離。伊愛我,我憐伊。青草岸頭人獨立,畫船東去櫓聲遲。楚天低,回望處,兩依依。 後會也知俱有願,未知何日是佳期。心下事、亂如絲。好天良夜還虛過,辜負我、兩心知。願伊家,衷腸在,一雙飛。
rén jiān zuì   zuì shì fēn ài   lián qīng cǎo àn tóu rén   huà chuán dōng shēng chí chǔ tiān   huí wàng chù   liǎng
hòu huì zhī yǒu yuàn   wèi zhī shì jiā xīn xià shì luàn hǎo tiān liáng hái guò   liǎng xīn zhī yuàn jiā   zhōng cháng zài   shuāng fēi