最高樓

宋代 劉克莊
臣少也,豪舉泛星槎。飄逸吐天葩。穆陵誤獎推儒宿,龍泉曾喚做行家。今耄矣,文跌宕,字麻茶。 同隊者、多為公與相。廣坐里、都無兄與丈。生有限,望猶奢。補還瞎子重開卷,放教跛子出看花。地行仙,疑是汝,不爭些。
chén shǎo   háo fàn xīng chá piāo tiān líng jiǎng tuī 宿   lóng quán céng huàn zuò háng jiā jīn mào   wén diē dàng   chá
tóng duì zhě duō wèi gōng xiāng guǎng zuò dōu xiōng zhàng shēng yǒu xiàn   wàng yóu shē hái xiā zi zhòng kāi juàn   fàng jiào zi chū kàn huā xíng xiān   shì   zhēng xiē