最高樓

宋代 程垓
舊時心事,說著兩眉羞。長記得、憑肩游。緗裙羅襪桃花岸,薄衫輕扇杏花樓。 幾番行,幾番醉,幾番留。 也誰料、春風吹已斷。又誰料、朝雲飛亦散。天易老,恨難酬。 蜂兒不解知人苦,燕兒不解說人愁。舊情懷,消不盡,幾時休。
jiù shí xīn shì   shuō zhù liǎng méi xiū zhǎng de píng jiān yóu xiāng qún luó táo huā àn báo shān qīng   shàn xìng huā lóu        
fān xíng   fān zuì   fān liú  
shéi liào chūn fēng chuī duàn yòu shéi liào zhāo yún fēi sàn tiān lǎo hèn nán chóu            
fēng ér jiě zhī rén   yàn ér jiě shuō rén chóu jiù qíng huái xiāo   jìn   shí xiū