最高樓

清代 周之琦
微吟罷,我亦去錢唐。宦海路茫茫。春寒容易吳蠶死,秋風依舊越禽忙。 酒鱗邊,燈影背,細思量。 且莫說、長安蘿補屋。更莫憶、長沙人倚玉。塵世事、總堪傷。 孤衾不暖殘年夢,征衣空疊舊時香。算前途,須忍淚,過瀟湘。
wēi yín   qián táng huàn hǎi máng máng chūn hán róng cán   qiū fēng jiù yuè qín máng
jiǔ lín biān   dēng yǐng bèi   liáng
qiě shuō cháng ān luó gèng cháng shā rén chén shì shì zǒng kān shāng
qīn nuǎn cán nián mèng   zhēng kōng dié jiù shí xiāng suàn qián   rěn lèi   guò xiāo xiāng