最高樓

明代 劉基
今宵月,還照別離愁,愁上最高樓。九霄無路青冥闊,玉京風露冷於秋。 寶刀裁不斷,水東流。誰知道,黃粱炊未熟,早過了,洞天三十六。 塵土事,幾時休。廣寒桂樹清香好,圓光恰滿又成鉤。 笑階前,萱草浪,語忘憂。
jīn xiāo yuè   hái zhào bié chóu   chóu shàng zuì gāo lóu jiǔ xiāo qīng míng kuò   jīng fēng lěng qiū
bǎo dāo cái duàn   shuǐ dōng liú shéi zhī dào   huáng liáng chuī wèi shú   zǎo guò le   dòng tiān sān shí liù
chén shì   shí xiū guǎng hán guì shù qīng xiāng hǎo   yuán guāng qià mǎn 滿 yòu chéng gōu
xiào jiē qián   xuān cǎo làng   wàng yōu