子瞻戲子由依韻奉和

宋代 文同
子由在陳窮於丘,正若淺港橫巨舟。 每朝升堂講書罷,緊合兩眼深埋頭。 才名至高位至下,此事自屬他人羞。 猶勝俁俁彼賢者,手把翟籥隨群優。 岌如老鶴立海上,退避不與鶖鶬游。 文章豈肯用一律,獨取無間有神術。 所蓄未嘗資己身,搰搰恰如蜂聚蜜。 有時七日不火食,支體雖羸心不屈。 陵陽謬守卑且勞,馬前空愧持旌旄。 平生讀書若詬,老大下筆侵離騷。 貧且賤焉真可恥,欲撻群邪無尺箠。 安得來親絳帳旁,日與諸生供唯唯。 須知道義故可樂,莫問功名能得幾。 君子道遠不計程,死而後已方成名。 千鈞一羽不須校,女子小人知重輕。
zi yóu zài chén qióng qiū   zhèng ruò qiǎn gǎng héng zhōu  
měi cháo shēng táng jiǎng shū   jǐn liǎng yǎn shēn mái tóu  
cái míng zhì gāo wèi zhì xià   shì shǔ rén xiū  
yóu shèng xián zhě   shǒu yuè suí qún yōu  
lǎo hǎi shàng   tuì 退 qiū cāng yóu  
wén zhāng kěn yòng   jiàn yǒu shén shù  
suǒ wèi cháng shēn   qià fēng  
yǒu shí huǒ shí   zhī suī léi xīn  
líng yáng miù shǒu bēi qiě láo   qián kōng kuì chí jīng máo  
píng shēng shū ruò gòu   lǎo xià qīn sāo  
pín qiě jiàn yān zhēn chǐ   qún xié chǐ chuí  
ān de lái qīn jiàng zhàng páng   zhū shēng gōng wěi wěi  
zhī dào   wèn gōng míng néng  
jūn dào yuǎn chéng   ér hòu fāng chéng míng  
qiān jūn xiào   xiǎo rén zhī zhòng qīng