子瞻和陶公讀山海經詩欲同作而未成夢中得數

宋代 蘇轍
此心淡無著,與物常欣然。 虛閒偶有見,白雲在空間。 愛之欲吐玩,恐為時俗傳。 逡巡自失去,雲散空長天。 永愧陶彭澤,佳句如珠圓。
xīn dàn zhù   cháng xīn rán  
xián ǒu yǒu jiàn   bái yún zài kōng jiān  
ài zhī wán   kǒng wéi shí chuán  
qūn xún shī   yún sàn kōng cháng tiān  
yǒng kuì táo péng   jiā zhū yuán