自責二首

宋代 朱淑貞
女子弄文誠可罪,那堪詠月更吟風。 磨穿鐵硯非吾事,繡折金針卻有功。 悶無消遣只看詩,不見詩中話別離。 添得情懷轉蕭索,始知伶俐不如痴。
nòng wén chéng zuì   kān yǒng yuè gèng yín fēng
chuān 穿 tiě yàn fēi shì   xiù zhé jīn zhēn què yǒu gōng
mèn xiāo qiǎn zhǐ kàn shī   jiàn shī zhōng huà bié
tiān qíng huái zhuǎn xiāo suǒ   shǐ zhī líng chī