自責

南北朝 王寂
逆風吹面朝連暮,蓬勃飛塵漲煙霧。前騶杳不辨西東,駐馬臨流不能渡。 卻尋山崦問津焉,山下野老方耕田。舉鞭絕叫呼不得,俯首傴僂驅烏犍。 可憐野老頭如葆,龜手扶犁赤雙腳。為言生理固須勤,盍避今朝風色惡。 已而野老笑回頭,我自家貧仰有秋。官人富貴年如此,胡不收身覓少休。 我初無意聊相謔,不意此翁反見誚。莫嗔瀧吏笑吾儂,自揣吾儂也堪笑。
fēng chuī miàn cháo lián   péng fēi chén zhǎng yān qián zōu yǎo biàn 西 dōng   zhù lín liú néng
què xún shān yān wèn jīn yān   shān xià lǎo fāng gēng tián biān jué jiào   shǒu jiān
lián lǎo tóu bǎo   guī shǒu chì shuāng jiǎo wéi yán shēng qín   jīn zhāo fēng è
ér lǎo xiào huí tóu   jiā pín yǎng yǒu qiū guān rén guì nián   shōu shēn shǎo xiū
chū liáo xiāng xuè   wēng fǎn jiàn qiào chēn lóng xiào nóng   chuāi nóng kān xiào