子聿至湖上待其歸

宋代 陸游
舍北犬吠迎歸航,老翁待兒據胡床。 碧雲忽起欲吞日,黃葉自凋非霣霜。 十風五雨歲則熟,左餐右粥身其康。 豈無深谷結茅屋,父子讀易消年光。
shě běi quǎn fèi yíng guī háng   lǎo wēng dài ér chuáng  
yún tūn   huáng diāo fēi yǔn shuāng  
shí fēng suì shú   zuǒ cān yòu zhōu shēn kāng  
shēn jié máo   xiāo nián guāng